THỜI GIAN

MỜI BẠN CÀ PHÊ NHÉ

Tài nguyên dạy học

MẤY GIỜ RỒI NHỈ ?

TIỆN ÍCH CHO BẠN

TỪ ĐIỂN ONLINE


Tra theo từ điển:

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    NoiThoiGianNgungLaiQuangDung_39vyd.mp3 Chiec_La_Thu_Phai__Khanh_Ly.mp3 Nhucanhvacbay116381.jpg Nhucanhvacbay11638.jpg LadomuonchieuDoanChuanTuLinh_eykw.mp3 Tinh_Khuc_Cho_Em__Le_Hieu.mp3 Mat_Le_Cho_Nguoi__Quang_Dung.mp3 _MG_5974_UABQ_JPG.jpg _MG_5920_ZKDR_JPG.jpg _MG_5837_SWPK_JPG.jpg _MG_5822_LCSF_JPG.jpg Chieu_Ha_Vang__Bao_Yen.mp3 Thu_Hat_Cho_Nguoi__Quang_Dung.mp3 Untitled.bmp IMG_3035.jpg Lien_Khuc_Bien_Nho_Xin_Con_Goi_Ten_Nhau__Quang_Dung_Thanh_Ha.mp3 045Hat_cho_nguoi_o_lai__my_tam.mp3 Ru_ta_ngam_ngui__khanh_ly.mp3 Du_am___Tuan_Ngoc.mp3 Mauchuvietbangchuhoadung.png

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    DANH LAM THẮNG CẢNH

    CẬP NHẬT TIN TỨC

    XIN CÒN GỌI TÊN NHAU

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Góc tâm hồn > Xúc cảm >

    THỜI GIAN.....

    Thời gian lấy tất cả những gì ta có … yêu thương, vui, buồn, mất còn… Có còn lại chăng là nỗi buồn miên viễn… Thời gian lãng quên bỏ lại ký ức, gieo lại những cơn giông bão …
    Trong cuộc sống có biết bao điều, buồn, vui, bè bạn, tình yêu... tất cả rồi cũng trôi qua, chỉ còn lắng đọng, không trôi đi… đó là nỗi nhớ….

    Nỗi nhớ có lúc như một phép nhiệm màu, đem ta trở về những thời khắc hạnh phúc, yêu thương… tưởng chừng như vừa xảy ra thôi, thật gần gũi, ấm áp …
    Nỗi nhớ có lúc như người đánh cắp, vô tâm vô tình lấy đi những giọt nước mắt phiền muộn, như người nhẫn tâm làm tim ta đau nhói…

    Với riêng tôi, trong công việc làm, những điều đời thường tôi chỉ muốn nói một lần. Đôi khi có những sự việc diễn ra, chợt thoáng nghĩ, thoáng nhớ rồi quên nhanh. Có những sự việc không hay, hay gọi là sự cố, những buồn phiền, những cơn ác mộng… dù đã tự cố dặn lòng quên đi, bôi xóa đi, xem như chưa từng có vì đường đời thênh thang vạn lối, buồn nhiều, vui có bao nhiêu… đời sống nghiệt ngã quẩn quanh…hơi đâu mà chấp. Đã đành thế, nhưng khung trời xanh biếc vẫn hoài mang màu xám xịt, u buồn luôn mãi quanh ta… như bóng ma của quá khứ, món nợ nần tiền kiếp…

    Tôi đã chẳng còn ở tuổi hồng, nhiều ước mơ, mộng mị… Nhưng tôi cũng chưa đủ già để quên lãng đi những năm tháng bên đời sống chông chênh đầy những muộn phiền, cay đắng, chua xót… chút ngọt ngào. Đã chưa tới lúc để không còn cảm nhận hương vị của ly nước cuộc đời, ly cà phê nóng, đen, đắng thêm chút đường ngọt ngào … Vẫn còn nhớ được những tháng ngày tiếng cười bên tiếng khóc, sum họp, chia ly…
    Thời gian cứ thế mà lầm lũi đi mau… Thời gian đi nhanh hay chậm, ít nhiều … tôi vẫn là tôi. Nếu ngồi tính ra con số thời gian đi qua cuộc đời tôi, cũng không quá nhiều đổi thay nơi tôi… Trái tim tôi, ngăn tủ hoài niệm thì rất nhỏ … thế mà nó đã chất chứa quá nhiều ký ức xa gần, buồn vui… đã không cân bằng… tôi đã cố gắng chọn lọc chính xác, buông xuôi cho sông trôi ra biển lớn, cố giữ lại những điều mình cần.

    Cuộc đời đã sang trang, như sau một giấc ngủ… Tất cả đều phải thay đổi, nói theo một góc cạnh nào đó… để thích nghi. Với tôi, năm tháng qua đi, nỗi đau phần nào lắng đọng nhưng nỗi đau dịu đi bao nhiêu thì nỗi nhớ dâng đầy bấy nhiêu.

    Chúng ta cần một tình bạn thân hữu đến chừng nào, cùng san sẻ những nối niềm riêng mang, cùng giúp đỡ nhau vượt qua những phiền muộn bên đời… Có biết bao điều tôi suy nghĩ, nhận thức mà đôi lúc tôi cho là vô lý…nhưng giờ đây tôi thật sự bàng hoàng.. vì tất cả nó đã là một thực thể ngay chính trong cuộc sống của tôi, hiện tại nơi này…

    Đã có bao năm rồi trôi qua, bao nhiêu phiền muộn, đắng cay… lòng tôi chẳng hề phai mờ những ký ức đẹp thời thơ trẻ ... Với tôi, phải chăng còn lại những ước mơ nào đó trong trái tim… Cánh vạc năm nao, bay xa vẫn “như cánh vạc bay”… trầm lặng hơn như “phiến đá sầu”. Đôi mắt buồn xa xôi, nụ cười không nghĩa… có đôi lúc tôi muốn khóc òa cho tan vỡ những nặng trĩu trong tôi, để thay những lời tôi muốn nói… thế nhưng, tôi đã không thể khóc…

    Ôi thời gian ơi, trả lại cho tôi, cho chúng tôi một thời thôi… tháng ngày lấy đi mất tuổi trẻ của chúng tôi.
    Những thân quen cũ, dần vắng bóng xa xôi và đến một ngày nào đó, tôi cũng lặng lẽ rời xa tất cả đi về một nơi nào đó. Sẽ chẳng còn lại gì, chẳng còn ai…
    Chúng tôi ngày ấy, cùng tuổi trẻ, bạn hữu, thân tình…Cho dù có bao biến chuyển, đổi thay… ít nhiều vẫn còn trong ký ức của mỗi người… Những ngày hồn nhiên, chân chất bên nhau, thuở hàn vi.. hạnh phúc đơn sơ.
    Người ta có thể sống khi hồn đã lìa khỏi xác?

    Người ta có thể không chết, khi trái tim đã thôi nhịp đập rồi?
    Chúng tôi cùng tuổi trẻ, chúng tôi đã cùng có chung một thời…
    Chỉ một thời thôi, theo suốt một đời...

    ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Thị Hương Lam @ 08:37 03/10/2012
    Số lượt xem: 2712
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    " Sông vẫn chảy đời sông...

    Suối vẫn trôi đi đời suối

    Đời người - hãy cho vơi những niềm đau...."

     
    Gửi ý kiến

    BIỂN NHỚ - TRỊNH CÔNG SON